Những bài thơ tuyệt vời về biển đầy ấn tượng

Estimated read time 9 min read
Spread the love

Từ lâu, các thi nhân đã sử dụng hình ảnh sóng biển và đại dương để nói về tình yêu lớn, bao la. Khi buồn hay vui, cô đơn hay hạnh phúc, nhiều người vẫn tìm đến biển để thư giãn và tìm lại bình yên.

Có thể bạn quan tâm

    Chính vì lẽ đó mà biển luôn tồn tại trong rất nhiều bài thơ. Những bài thơ, câu thơ hay về biển thường mang lại sự nhẹ nhàng, sâu lắng, và mang lại sự thoải mái cũng như trải lòng chân thành cho người đọc.

    Những bài thơ về biển hay nhất

    Biển luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho các thi nhân. Những bài thơ hay về biển như một bản tình ca, nhẹ nhàng, ôm ấp, vỗ về, che chở cho những trái tim cô đơn, lạc lõng.

    Biển – Xuân Diệu

    Anh không xứng là biển xanh
    Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
    Bờ cát dài phẳng lặng
    Soi ánh nắng pha lê…
    Bờ đẹp đẽ cát vàng
    Thoai thoải hàng thông đứng
    Như lặng lẽ mơ màng
    Suốt ngàn năm bên sóng…
    Anh xin làm sóng biếc
    Hôn mãi cát vàng em
    Hôn thật khẽ, thật êm
    Hôn êm đềm mãi mãi.
    Đã hôn rồi hôn lại
    Cho đến mãi muôn đời
    Đến tan cả đất trời
    Anh mới thôi dào dạt…
    Cũng có khi ào ạt
    Như nghiền nát bờ em
    Là lúc triều yêu mến
    Ngập bến của ngày đêm.
    Anh không xứng là biển xanh
    Nhưng cũng xin làm bể biếc
    Để hát mãi bên gành
    Một tình chung không hết.
    Để những khi bọt tung trắng xóa
    Và gió về bay tỏa nơi nơi
    Như hôn mãi ngàn năm không thỏa,
    Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

    Mai xa rồi ta nhớ mãi biển ơi – Tạ Phương

    Những bài thơ hay về biển đong đầy nhiều cảm xúc 1

    Mai xa rồi, ta mãi nhớ, biển ơi
    Từ sâu thẳm lòng ta với biển
    Có quá khứ ngọt ngào cay đắng
    Có tình yêu dữ dội, dịu êm.

    Muốn trọn đời được ở mãi kề bên
    Song ta hiểu đó chỉ là khát vọng,
    Ta sẽ mang theo từng cánh chim bé bỏng
    Những mặn mòi huyền diệu của riêng em.

    Trước biển – Vũ Quần Phương

    Biết nói gì trước biển em ơi!
    Trước cái xa xanh thanh khiết không lời
    Cái hào hiệp ngang tàng của gió
    Cái kiên nhẫn của nghìn đời sóng vỗ
    Cái nghiêm trang của đá đứng chen trời
    Cái giản đơn sâu sắc như đời.

    Chân trời kia biển mãi gọi người đi
    Bao khát vọng nửa chừng tan giữa sóng
    Vầng trán mặn giọt mồ hôi cay đắng
    Bao kiếp vùi trong đáy lặn mù tăm
    Nhưng muôn đời vẫn những cánh buồm căng
    Bay trên biển như bồ câu mặt đất
    Biển dư sức và người không biết mệt
    Mũi thuyền lao mặt sóng lại cày bừa
    Những chân trời ta vẫn mãi tìm đi.

    Em ơi biển sâu rộng nhường kia
    Ai biết được tự nơi nào biển mặn
    Ơi hạt muối mang cho đời vị mặn
    Tự bao giờ biển đã biết thương ta.

    Anh lặng im trên bãi cát như mơ
    Trưa cô độc mặt trời lên chót đỉnh
    Chỉ còn anh với nghìn trùng sóng đánh
    Với nghìn trùng sâu lắng thương em
    Chiều nay thôi khi nước thủy triều lên
    Biển lại xóa dấu chân anh trên cát
    Đời thay đổi những vui buồn sẽ khác
    Vui buồn nào chẳng đậm lẽ thương nhau.

    Đến bao giờ anh được đứng cùng em
    Trước biển lớn cuộc đời thương cảm ấy
    Đêm gió trở mấy lần con sóng dậy
    Chân trời nào đang có cánh buồm đi?

    Ôi cuộc đời sâu rộng nhường kia
    Sâu như biển, rộng như triều tít tắp
    Vị biển mặn đến quá chừng mặn chát
    Hạt muối đời hai đứa cắn chung nhau
    Anh hiểu sao con sóng sớm bạc đầu.

    Anh hiểu sao chúng ta lại yêu nhau
    Biển rộng quá, biển cần trời, cần đất
    Bờ dẫu xa, bờ còn là có thật
    Biển không cùng biển vẫn đỡ hơn anh
    Trưa biển này anh chỉ nắm tay anh.

    Sóng bạc đầu biển mãi vẫn tươi xanh
    Khi ta hết cuộc đời kia vẫn thế
    Cái lúc ta chẳng được chờ nhau nữa
    Gió vẫn vào thầm thì lá thông non
    Dưới bãi xa con sóng vẫn bồn chồn
    Vẫn chờ đợi một cái gì chưa tới
    Mặt trời lên những chân trời lại mới
    Những chân trời mờ ảo thuở ngày thơ…

    Những cánh buồm lại rẽ sóng ra đi
    Gió còn trẻ và buồm đang khao khát
    Thuyền quăng lưới như đàn chim tha rác
    Mặt biển bằng vui như mái nhà ta
    Biết nói gì trước biển quá bao la
    Trước tất cả những điều đơn giản thế
    Anh đứng lặng nghe ngấm vào chất bể
    Tiếng sóng dào trên một bãi dương xa…

    Gió xua sóng biển bạc đầu – Sơn Hồng

    Gió xua sóng biển bạc đầu
    Duyên xua tình lại dạt dào tâm tư
    Hướng lòng trôi nổi vô hư
    Tìm nơi neo đậu lắc lư nỗi niềm

    Trùng khơi trải rộng khó tìm
    Ánh sao đã lặng biết chìm nơi đâu
    Bãi bờ chỗ cạn chỗ sâu
    Hồn loang lởm chởm neo sầu ,mỗi đêm

    Vết tình in đậm vào tim
    Nhớ xưa tung cánh đôi chim lưng trời
    Thả hồn theo gió xa xôi
    Mang đầy luyến ái tìm nơi kết tình

    Ngờ đâu giông tố gập ghềnh
    Cuốn theo duyên nợ bồng bềnh chia phôi
    Người về chốn ấy xa xôi
    Bến bờ hiu quạnh lẻ loi con thuyền…

    Nỗi lòng người đi trên biển – tác giả Huỳnh Minh Nhật

    Biển về khuya trời giăng sương buốt giá
    Người bước buồn lòng nhiều quá ưu tư
    Sóng dập dìu theo những hạt lệ dư
    Hương muối mặn dòng thư tình chưa viết.

    Biển mênh mang những ân tình tha thiết
    Thương nhớ sầu da diết giữa đêm đen
    Ngàn đảo nhỏ bao niềm thương nỗi nhớ
    Mong đàn con trong từng phút từng giờ.

    Lời biển gọi chính là lời mẹ gọi
    Đàn con ơi, hãy đem hết tình thương
    Chắc tay súng giữ bình yên biển đảo
    Là máu xương là núm ruột quê hương.

    Anh lặng ngắm biển mơ lần đầu
    Với trái tim xanh rừng một chút yêu
    Ta đến bên nhau trăm năm sau
    Anh đưa em đi giữa muôn sóng biển.

    More From Author