Thầy Cô Và Những Chuyến Đò Mải Miết Sang Sông

Spread the love

Dân gian xưa có câu “Muốn sang thì bắc cầu kiều/ Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”. Và không biết từ bao giờ, hình ảnh người thầy được ví với hình ảnh người lái đò trên dòng đời xuôi ngược.

Có thể bạn quan tâm

    Năm tháng qua đi, trên dòng đời tấp nập đó, thầy vẫn thầm lặng đưa từng chuyến đò sang sông, nâng bước cho bao thế hệ học trò nên người.

    Để tỏ lòng tri ân đến các thầy cô, nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11, Báo Giáo dục Việt Nam xin chia sẻ với bạn đọc một số bài thơ hay viết về thầy cô – người lái đò kính yêu.

    Người Lái Đò

    Một đời người – một dòng sông… Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ, “Muốn qua sông phải lụy đò” Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …

    Tháng năm dầu dãi nắng mưa, Con đò trí thức thầy đưa bao người. Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

    Con đò mộc – mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày, Khúc sông ấy vẫn còn đây Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

    Người Lái Đò Thầm Lặng

    Thầm lặng những “chuyến đò không tên” Cô trăn trở với bao “người khách lạ” Học trò cô mỗi người đi một ngả Mỗi bàn tay xây đắp một công trình Cô thấy không khi mỗi buổi bình minh, Sau đó là ánh hồng rạng rỡ, Chính cô mang ánh hồng sớm đỏ Ban tặng cho chúng em Ánh hồng cô những tri thức không tên Theo chúng em đến mọi miền đất lạ Lòng cô mênh mông quá ! Khi cô luôn trở trăn về những nẻo vào đời Em mang trong tim niềm kiêu hãnh ngọt lời Vì được làm “khách lạ” trong chuyến đò không tên năm ấy Trong sâu thẳm vẫn vang lời cô dạy: “Em hãy đi bất cứ đâu khi tổ quốc cần…” Ngày 20 tháng 11 đến gần Em – một người “khách lạ” trong chuyến đò dạo ấy Xin thành kính chúc cô, người đưa đò vĩ đại Còn cuộc sống là còn cô mãi mãi Người giáo viên của hôm nay và của cả mai sau

    Thưa Thầy

    Thưa thầy, bài học chiều nay Con bỏ quên ngoài cửa lớp Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót Con hóa mình thành bướm và hoa

    Thưa thầy bài tập hôm qua Con bỏ vào ngăn khóa kín Mải lượn lờ theo từng vòng sóng Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin Thưa thầy, bên ly cà phê đen Con đốt thời gian bằng khói thuốc Sống cho mình và không bao giờ mơ ước Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ? Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng Soạn bài trong tiếng ho khan Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn Sao con học hoài không thuộc Để bây giờ khi con hiểu được Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

    Cô Ơi

    Rời mái trường thân yêu Bao năm rồi cô nhỉ? Trong em luôn đọng lại Lời dạy bảo của cô

    Ngày ấy vào mùa thu Bước chân em rộn rã… Cô không lời từ giã Xa trường tự lúc nào

    Em ngỡ như chiêm bao Cô về đâu, chẳng biết? Vẫn vang lời tha thiết Từ giọng cô dịu hiền

    Thời gian bước triền miên Cô chưa lần quay lại Chúng em nhớ cô mãi Mong thấy cô trở về

    Lúc xưa cô vỗ về… Nay chúng em khôn lớn Ngày rời trường gần đến Bao giờ gặp lại cô?!

    Con Với Thầy

    Con với thầy Người dưng nước lã Con với thầy Khác nhau thế hệ Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình Mười mấy ngàn ngày không gặp lại Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình Vẫn theo tôi những lời động viên Mỗi khi tôi lầm lỡ Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở Mỗi khi tôi tìm được vinh quang… Qua buồn vui, qua những thăng trầm Câu trả lời sáng lên lấp lánh Với tôi thầy ký thác Thầy gửi tôi khát vọng người cha Đường vẫn dài và xa Thầy giáo cũ đón tôi từng bước! Từng bước một tôi bước Với kỷ niệm thầy tôi…

    Lời Ru Của Thầy

    Mỗi nghề có một lời ru Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu! Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm Như ru ánh lửa trong hồn Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em. Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!) Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình Đoàn Vị Thượng

    Nghĩ Về Thầy

    Con đứng nhìn dòng sông trôi êm Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược Thấp thoáng chao nghiêng… Khiến con chạnh nhớ về Người Và câu chuyện năm xưa… Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược Khách sang sông tiếp hành trình phía trước Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò? Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ Con muốn hiểu, thầy ơi – người đưa đò vĩ đại Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.

    Khi Thầy Về Hưu

    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp: “Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…” Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào Con nao nức bước vào trường trung học Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau? Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi? Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao Vai áo bạc như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

    Lá Me

    Lời Trầm Thầy Tôi

    Có những chiều hè, phượng đỏ rơi Còn đâu năm cũ, sắp qua rồi. Thương người bạn cũ, ân sâu nặng Nhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.

    Muốn được cho đi, thầy phải có Tâm thành đón nhận, lẽ trò tôi. Cho không phải mất, tình muôn thuở. Nhận được đời vui, nghĩa thế thôi.

    Phạm Duy Cầu

    More From Author